Đến nhà ông Lê Minh Hồng (SN 1950, ngụ ấp Tân Quang 2, xã Tân Tập) để nghe ông kể lại một thời đánh Mỹ gian lao mà anh hùng.

Đón khách với nụ cười tươi, người đàn ông 76 tuổi chậm rãi kể về cuộc đời mình. “Năm 15 tuổi, tôi tham gia cách mạng” – ông Hồng nhớ lại.
Ông Hồng sinh ra trong gia đình có 5 anh chị em. Ngoài giờ đi học, ông làm bạn với chiếc radio cũ. Lòng yêu nước, căm thù giặc lớn dần lên từ những lần nghe tin tức giặc ném bom ở miền Bắc, càn quét, bắn phá xóm làng miền Nam. Thêm vào đó, được nghe cán bộ tuyên truyền khi họp măng non càng thôi thúc ông tìm đến cách mạng.
Năm 1965, ông tham gia bộ đội địa phương. Năm 1966, ông bắn rơi 1 máy bay trong trận chống càn ở xã Tân Tập. Chỉ tay vào vết sẹo ở cằm, ông nói: “Đây là “kỷ niệm” trong trận chống càn ở xã Mỹ Lộc năm 1967. Hôm đó, tôi cùng các đồng đội bắn máy bay của địch thì bị thương. Tôi mất nhiều máu, nửa tỉnh, nửa mê, được đồng đội đưa điều trị. Giai đoạn đó, tôi chỉ có thể giao tiếp bằng cách viết và ra dấu, sau 1 tháng, tôi mới nói được”.

Năm 1968, ông tham gia Chiến dịch Mậu Thân. Tháng 12/1969, ông bị bắt ở xã Phước Lâm. Địch giam và tra tấn ông 7 ngày ở tiểu khu Long An trước khi đưa về giam tại Hố Nai (tỉnh Đồng Nai). Biết chẳng thể thu được thông tin gì từ ông nên tháng 02/1970, địch chuyển ông ra nhà tù Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang (nay là tỉnh An Giang).
Ông cho hay, ở các nhà giam đều có tổ chức Đảng. Dù bị địch bắt, tù đày, nhưng mọi người vẫn sinh hoạt và đấu tranh cách mạng bằng cách tuyệt thực để đòi quyền dân sinh, dân chủ. Cuộc sống như “địa ngục trần gian” nhưng mọi người luôn động viên nhau, tuyệt đối trung thành với Đảng, Tổ quốc. Tất cả đều có chung niềm tin rồi đây cách mạng sẽ thành công.
Năm 1973, sau khi được trả tự do, ông Hồng về an dưỡng ở miền Bắc gần 1 năm. Năm 1974, ông trở về chiến trường Long An và tiếp tục tham gia cách mạng đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng.

“Sau này tôi làm nhiệm vụ thông tin. Lúc cùng đồng đội hành quân, cách đây hơn 50 năm, qua chiếc radio mang theo bên mình, chúng tôi nghe rất rõ thông tin phát đi lời tuyên bố đầu hàng vô điều kiện của Tổng thống Dương Văn Minh vào trưa 30/4…”, ông hồi tưởng.
Ngày nay, bên căn nhà nhỏ ở vùng quê yên bình, ông Hồng giữ gìn cẩn thận những kỷ vật đã ngả màu theo năm tháng. Ông từng được tặng danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ cấp 3, Huân chương Chiến công hạng Ba,…
Tháng 4 này về, ổng lật giở ra xem, trầm ngâm: “Tôi không nghĩ mình còn có thể sống đến được ngày đất nước giải phóng 51 năm. Tôi đã trở về, nhưng đồng đội tôi thì không thể…”.
Hơn nửa thế kỷ sau ngày đất nước thống nhất, trong lòng những cựu chiến binh năm xưa, ký ức về tháng Tư lịch sử vẫn luôn hiện hữu. Không chỉ để nhớ về quá khứ, mà còn lan tỏa, trao truyền để thế hệ trẻ hôm nay tiếp bước dựng xây quê hương./.

